Cảm xúc là hệ thống hướng dẫn theo Luật Hấp Dẫn
Trong phần lớn trải nghiệm sống, con người thường xem cảm xúc như phản ứng phụ của hoàn cảnh. Khi cảm xúc dễ chịu, ta cho rằng mọi thứ đang “ổn”. Khi cảm xúc khó chịu xuất hiện, ta cố gắng né tránh, kìm nén hoặc sửa chữa chúng. Cách nhìn này khiến cảm xúc trở thành thứ gây nhiễu, thậm chí là kẻ cản đường trong quá trình sống. Tuy nhiên, trong Luật Hấp Dẫn, cảm xúc lại giữ một vai trò hoàn toàn khác. Abraham–Hicks không xem cảm xúc là vấn đề cần giải quyết, mà là hệ thống hướng dẫn chính xác nhất mà mỗi người luôn mang theo. Nếu cảm xúc thực sự là hệ thống hướng dẫn, vậy chúng đang hướng dẫn điều gì, và vì sao việc hiểu sai vai trò của cảm xúc lại khiến con người dễ rơi vào trạng thái lệch nhịp?

Cảm xúc là hệ thống hướng dẫn là gì?
Theo Abraham–Hicks, cảm xúc là hệ thống phản hồi rung động. Chúng không đánh giá bạn đúng hay sai, tốt hay xấu, mà đơn giản cho bạn biết suy nghĩ hiện tại của bạn đang đồng nhịp hay không đồng nhịp với Bản Thể Bên Trong.
Mỗi khi bạn suy nghĩ về một chủ đề nào đó, rung động của suy nghĩ ấy sẽ được so sánh tức thì với góc nhìn rộng mở hơn của Bản Thể Bên Trong. Kết quả của sự so sánh này chính là cảm xúc bạn đang trải nghiệm. Khi hai góc nhìn hòa hợp, cảm xúc dễ chịu xuất hiện. Khi có sự chênh lệch, cảm xúc khó chịu hình thành.
Điều quan trọng là: cảm xúc không phải kẻ gây ra lệch nhịp. Chúng chỉ báo hiệu rằng sự lệch nhịp đang xảy ra. Trong cuốn Cảm xúc – Sức mạnh kỳ diệu (The Astonishing Power of Emotions), Abraham nhấn mạnh rằng nếu không có hệ thống hướng dẫn cảm xúc, con người sẽ không có cách nào biết mình đang ở đâu trong mối quan hệ rung động với con-người-thật.

Mối quan hệ giữa cảm xúc và Bản Thể Bên Trong
Hai góc nhìn cùng tồn tại trong bạn
Abraham–Hicks mô tả mỗi con người luôn tồn tại đồng thời ở hai góc nhìn. Một là bạn trong thế giới vật lý, đang quan sát, suy nghĩ và phản ứng với những gì diễn ra xung quanh. Góc nhìn còn lại là Bản Thể Bên Trong – phần bạn đã mở rộng, không kháng cự, luôn đứng ở vị trí phát triển hơn.
Hai góc nhìn này không tách rời nhau. Chúng luôn song hành và liên tục tương tác. Khi bạn nhìn một vấn đề từ góc nhìn gần với Bản Thể Bên Trong, sự hòa hợp xuất hiện và cảm xúc dễ chịu là hệ quả tự nhiên.
Cảm xúc là cầu nối giữa hai góc nhìn
Cảm xúc chính là cây cầu nối giữa bạn vật lý và Bản Thể Bên Trong. Chúng cho bạn biết khoảng cách rung động giữa hai góc nhìn ấy tại từng khoảnh khắc. Vì vậy, cảm xúc không đến từ hoàn cảnh bên ngoài, mà đến từ mức độ hòa hợp nội tại.
Hiểu điều này giúp bạn ngừng đổ lỗi cho thế giới xung quanh mỗi khi cảm xúc khó chịu xuất hiện, và bắt đầu nhìn chúng như thông tin dẫn đường.

Vì sao cảm xúc tiêu cực không phải là “sai”?
Một trong những hiểu lầm lớn nhất là xem cảm xúc tiêu cực như dấu hiệu của thất bại hay suy nghĩ sai lầm. Theo hệ Abraham–Hicks, cảm xúc tiêu cực không hề lên án bạn. Chúng chỉ cho thấy rằng suy nghĩ hiện tại của bạn đang không phù hợp với góc nhìn của Bản Thể Bên Trong.
Cảm xúc tiêu cực vì thế không cần bị loại bỏ, cũng không cần được sửa chữa. Chúng đóng vai trò giống như tín hiệu cảnh báo trên bảng điều khiển, giúp bạn nhận ra rằng mình đang tập trung vào điều không đồng nhịp. Khi thông điệp được nhận diện, cảm xúc đã hoàn thành nhiệm vụ của nó.
Không có cảm xúc “xấu”. Chỉ có những thông tin rung động đang được gửi đến để bạn điều chỉnh.
Cảm xúc cho biết bạn đang xuôi dòng hay ngược dòng
Abraham thường dùng hình ảnh “xuôi dòng” và “ngược dòng” để mô tả trạng thái rung động. Khi bạn xuôi dòng, suy nghĩ của bạn trôi chảy cùng với dòng chảy của Bản Thể Bên Trong. Khi đó, cảm xúc nhẹ nhàng, rõ ràng và không kháng cự xuất hiện.
Ngược lại, khi bạn ngược dòng, bạn đang chống lại sự mở rộng của chính mình. Cảm xúc căng thẳng, bức bối hoặc tự phán xét là dấu hiệu cho biết điều này. Quan trọng là cảm xúc luôn xuất hiện trước khi hoàn cảnh vật lý thay đổi, giúp bạn điều chỉnh sớm thay vì chờ hệ quả xảy ra.
Đây là lý do Abraham khẳng định rằng không có gì quan trọng hơn việc nhận ra và tôn trọng hệ thống hướng dẫn cảm xúc của bạn.

Khi bạn tin tưởng cảm xúc, điều gì thay đổi?
Khi bạn bắt đầu tin tưởng cảm xúc như hệ thống hướng dẫn, bạn dần ngừng tìm kiếm câu trả lời từ bên ngoài. Bạn không còn cần sự chấp thuận của người khác để biết điều gì phù hợp với mình.
Cảm xúc lúc này trở thành la bàn nội tại, dẫn bạn quay về trạng thái đồng nhịp mỗi khi bạn lệch hướng. Từ sự tin tưởng này, trạng thái cho phép xuất hiện tự nhiên. Bạn không còn phải ép bản thân “suy nghĩ đúng”, mà chỉ cần ưu tiên cảm giác phù hợp hơn.
Chính từ nền tảng này, trạng thái An Lành trở thành hệ quả, chứ không phải mục tiêu cần đạt tới.
Cảm xúc không phải thứ cần kiểm soát hay loại bỏ. Chúng là hệ thống hướng dẫn luôn hoạt động, cho bạn biết mức độ đồng nhịp của mình với Bản Thể Bên Trong trong từng khoảnh khắc. Khi bạn hiểu cảm xúc đang nói gì, bạn không còn lạc hướng giữa vô số tiêu chuẩn và quan điểm bên ngoài.
Insight cốt lõi của Luật Hấp Dẫn nằm ở chỗ: sự dẫn đường bạn cần chưa bao giờ ở bên ngoài bạn. Nó luôn hiện diện thông qua cảm xúc – rõ ràng, trung thực và nhất quán.
Happy Live Team
