Khi bạn chọn sống hợp lý nhưng không chọn trạng thái sống, ý định dần bị giao phó cho hoàn cảnh. Và khi ý định không còn được chọn, khát vọng cũng không còn đường để đi ra. Có những giai đoạn cuộc sống không có gì “sai” để sửa. Mọi lựa chọn đều hợp lý. Mọi bước đi đều có lý do rõ ràng. Nếu nhìn lại, bạn có thể giải thích rất mạch lạc vì sao mình đang ở đây. Và chính vì thế, cảm giác lạc lõng lại càng khó gọi tên. Không phải đau khổ. Không phải khủng hoảng. Chỉ là một cảm giác rất nhẹ rằng: Mình không thật sự có mặt trong đời sống này. Theo Abraham-Hicks, đây là dấu hiệu tinh tế cho thấy bạn đang sống đúng logic, nhưng lệch rung động. Lý trí giúp bạn đi xa nhưng không giúp bạn...
Bài học thành công
Nhiều người tin rằng nếu họ mong muốn đủ mạnh, nghĩ về điều mình muốn đủ nhiều thì Luật Hấp Dẫn sẽ sớm mang nó đến. Thế nhưng thực tế lại thường ngược lại: càng mong, họ càng thấy xa; càng cố, họ càng cảm thấy thiếu. Vấn đề không nằm ở điều họ mong muốn, mà ở trạng thái rung động khi họ nghĩ về nó. Abraham–Hicks gọi trạng thái này là trạng thái thiếu thốn. Nếu không hiểu rõ khái niệm này, bạn có thể vô tình đẩy điều mình muốn ra xa hơn, ngay cả khi bạn tin rằng mình đang “áp dụng Luật Hấp Dẫn”.
Có những người sống rất đúng: Đúng vai trò. Đúng kỳ vọng. Đúng vị trí mà cuộc đời và người khác dành cho họ. Họ làm tròn trách nhiệm. Họ không gây rắc rối. Họ biết điều gì là hợp lý ở từng giai đoạn. Nhìn từ bên ngoài, không có gì để phàn nàn. Nhưng có một điều dần biến mất mà không ai nhận ra ngay cả chính họ: Cảm giác mình đang thật sự sống. Theo Abraham-Hicks, đây không phải là vấn đề của lựa chọn sai. Đây là hệ quả tự nhiên khi một người ở trong vai quá lâu mà không còn quay lại với bản thể. “Đúng vai” là một kỹ năng Vai trò giúp chúng ta tồn tại và vận hành trong xã hội. Làm con, làm người lớn, làm người có trách nhiệm, làm người đáng tin. Không có vai trò nào...
Nhiều người tin rằng để Luật Hấp Dẫn hoạt động, họ phải cố gắng suy nghĩ tích cực hơn, kiểm soát cảm xúc nhiều hơn hoặc làm đúng một “kỹ thuật” nào đó. Thế nhưng, càng cố gắng, họ lại càng thấy mọi thứ trì trệ hoặc rối loạn. Điều này dẫn đến một câu hỏi then chốt: nếu không phải là nỗ lực, vậy điều gì thực sự cho phép điều mong muốn đến với bạn? Trong Luật Hấp Dẫn, Abraham–Hicks không nhấn mạnh vào việc “làm” nhiều hơn, mà nói đến một trạng thái sâu hơn: cho phép. Hiểu sai khái niệm này khiến nhiều người vô tình rời xa chính điều họ đang tìm kiếm.
Rất hiếm khi con người “lạc đường” một cách đột ngột. Phần lớn chúng ta không đi sai vì một quyết định lớn, mà vì đã ngừng đưa ra lựa chọn ý định có chủ đích từ rất lâu. Có thể đã từng có một thời điểm bạn chọn sống nhẹ nhàng, chọn không đánh đổi bản thân, chọn ưu tiên điều gì đó quan trọng với mình. Nhưng rồi cuộc sống tiếp diễn. Công việc cuốn đi. Trách nhiệm chồng lên. Và đến một lúc nào đó, bạn nhận ra mình đang sống theo một quỹ đạo quen thuộc mà không còn nhớ rõ: Mình đã chọn hướng này từ bao giờ. Theo Abraham-Hicks, đây không phải là thất bại của ý định. Đây là lúc ý định đã bị trôi theo thói quen. Ý định không biến mất, nó chỉ ngừng được nhắc lại Một hiểu lầm phổ biến...
Trong phần lớn các hệ tư tưởng phổ biến, cảm xúc tiêu cực thường bị xem là thứ cần loại bỏ. Khi buồn bã, tức giận hay lo lắng xuất hiện, con người nhanh chóng kết luận rằng mình đang suy nghĩ sai, sống sai hoặc chưa đủ “tích cực”. Cách hiểu này khiến cảm xúc tiêu cực trở thành kẻ thù cần tránh né. Tuy nhiên, trong Luật Hấp Dẫn, Abraham–Hicks lại đưa ra một góc nhìn hoàn toàn khác: cảm xúc tiêu cực không phải là sai. Trái lại, chúng giữ một vai trò chính xác và cần thiết trong trải nghiệm sống. Để hiểu vì sao, cần nhìn cảm xúc tiêu cực đúng vị trí của chúng trong hệ thống hướng dẫn cảm xúc.
Rất nhiều người đến với Luật Hấp Dẫn trong một trạng thái tưởng như rất rõ ràng: họ biết mình không muốn điều gì. Không muốn thiếu thốn. Không muốn lặp lại tổn thương cũ. Không muốn tiếp tục mệt mỏi trong một vòng lặp quen thuộc. Từ đó, họ bắt đầu “yêu cầu” một hiện thực khác. Họ đặt ý định. Họ khẳng định tích cực. Họ hình dung kết quả. Nhưng rồi, điều đến với họ lại thường rất giống thứ họ đang cố thoát ra. Theo Abraham-Hicks, vấn đề không nằm ở việc bạn chưa yêu cầu đủ rõ. Mà nằm ở câu hỏi sâu hơn: Bạn đang thật sự yêu cầu điều mình muốn – hay chỉ đang phản ứng với điều mình đang không chịu nổi? 1. Ranh giới rất mỏng giữa khát vọng và phản ứng Có một sự khác biệt tinh tế giữa...
Có một cảm giác rất khó gọi tên mà nhiều người gặp phải khi trưởng thành. Cuộc sống của họ không hề tệ. Mọi thứ nhìn từ bên ngoài đều “ổn”: công việc ổn, mối quan hệ ổn, lựa chọn có vẻ hợp lý. Nhưng sâu bên trong lại có một sự lạc nhịp rất nhẹ, rất dai dẳng. Không phải bất hạnh. Không phải khủng hoảng. Chỉ là một cảm giác mơ hồ rằng: Mình đang sống không sai… nhưng cũng không đúng. Theo Abraham-Hicks, cảm giác này không phải ngẫu nhiên. Nó thường xuất hiện khi bạn đang sống theo khát vọng học được, trong khi khát vọng thật của bạn đã bị bỏ quên từ rất lâu. 1. Khát vọng thật thường không ồn ào Khát vọng thật hiếm khi xuất hiện dưới dạng một mục tiêu hoành tráng. Nó không nhất thiết là “phải thành công”,...