fbpx

Khi bạn “đúng vai” quá lâu, bạn sẽ quên mất cảm giác sống thật

Có những người sống rất đúng: Đúng vai trò. Đúng kỳ vọng. Đúng vị trí mà cuộc đời và người khác dành cho họ.

Họ làm tròn trách nhiệm. Họ không gây rắc rối. Họ biết điều gì là hợp lý ở từng giai đoạn. Nhìn từ bên ngoài, không có gì để phàn nàn.

Nhưng có một điều dần biến mất mà không ai nhận ra ngay cả chính họ: Cảm giác mình đang thật sự sống.

Theo Abraham-Hicks, đây không phải là vấn đề của lựa chọn sai. Đây là hệ quả tự nhiên khi một người ở trong vai quá lâu mà không còn quay lại với bản thể.

“Đúng vai” là một kỹ năng 

Vai trò giúp chúng ta tồn tại và vận hành trong xã hội. Làm con, làm người lớn, làm người có trách nhiệm, làm người đáng tin. Không có vai trò nào là sai cả.

Vấn đề chỉ xuất hiện khi vai trò trở thành nơi trú ngụ duy nhất, thay vì chỉ là một phần của đời sống.

Theo Hiện thực hóa Khát Vọng, bản thể của bạn luôn vận động, mở rộng và gửi tín hiệu về hướng sống phù hợp. Nhưng vai trò thì ngược lại: nó cần sự ổn định, nhất quán, dễ đoán.

Khi bạn gắn bó với vai trò quá lâu, bạn không còn nghe rõ tín hiệu bên trong – không phải vì nó ngừng phát, mà vì bạn đã quen với việc ưu tiên đúng vai hơn đúng mình.

Vì sao sống đúng vai lại khiến bạn dần cạn sinh khí?

Bởi vì vai trò được duy trì bằng sự lặp lại. Còn cảm giác sống thật đến từ sự kết nối.

Khi bạn sống đúng vai, bạn làm những việc “nên làm”. Khi bạn sống thật, bạn cảm thấy mình đang ở trong chính đời sống của mình, chứ không chỉ hoàn thành nó.

Abraham-Hicks gọi trạng thái lệch nhịp này là sự không khớp giữa rung động bên trong và hình thức bên ngoài. Và cảm giác đầu tiên của sự không khớp ấy thường không phải đau khổ mà là trống rỗng.

Bạn không buồn dữ dội. Bạn chỉ không còn thấy mình trong những điều mình đang làm.

Khi trưởng thành trở thành một cái vỏ

Rất nhiều người không dám đặt câu hỏi về cảm giác này, vì sợ nó đồng nghĩa với vô ơn, ích kỷ, hoặc thiếu trách nhiệm.

Nhưng theo Abraham-Hicks, khát vọng thật không chống lại đời sống bạn đang có. Nó chỉ muốn bạn đừng đánh mất mình trong đó và quay lại nhìn vào chính mình.

Và khi bạn không làm điều đó trong thời gian dài, khát vọng không biến mất mà nó sẽ chuyển thành một cảm giác mơ hồ rằng có gì đó không đúng, dù mọi thứ vẫn ổn.

Vì sao càng ổn định, cảm giác sống thật càng xa?

Bởi vì ổn định khiến bạn ngừng đặt câu hỏi. Khi mọi thứ đã vào guồng, bạn không còn lý do rõ ràng để lắng nghe bản thân.

Theo Abraham-Hicks, con người không đánh mất phương hướng vì họ thay đổi quá nhiều, mà vì họ không cho phép bản thân được thay đổi từ bên trong.

Bạn tiếp tục sống theo một phiên bản đã quen thuộc với mọi người, trong khi bản thể bên trong đã đi xa hơn từ lâu.

Sống thật không có nghĩa là phá vỡ mọi thứ

Một hiểu lầm rất lớn là: Nếu mình sống thật, mình sẽ phải làm tổn thương người khác, từ bỏ trách nhiệm, hoặc đánh đổi sự an toàn.

Nhưng cuốn sách Hiện thực hóa Khát Vọng không nói về hành động bốc đồng. Nó nói về sự điều chỉnh rung động.

Bạn không cần thay đổi vai trò, mà bạn chỉ cần ngừng đồng nhất toàn bộ con người mình với vai trò đó.

Ngay khi bạn cho phép mình cảm nhận lại điều gì khiến mình sống động, năng lượng của bạn bắt đầu thay đổi, cho dù hoàn cảnh chưa đổi.

Cảm giác sống thật quay lại

Nó không đến như một quyết định lớn. Nó đến theo một khoảnh khắc rất nhỏ: Lúc bạn thấy nhẹ nhàng hơn khi nghĩ về một điều nào đó, lúc bạn không còn phải cố gắng để “đúng vai”, khi bạn cho phép mình không hoàn hảo trong vai trò quen thuộc.

Theo Abraham-Hicks, đó là lúc bạn bắt đầu hiện thực hóa khát vọng – không phải bằng việc làm khác đi, mà bằng việc trở lại là mình một chút mỗi ngày.

Lời kết

Sống đúng vai giúp bạn tồn tại. Nhưng chỉ sống thật mới giúp bạn cảm thấy mình đang sống.

Nếu bạn đang hoàn thành tốt mọi vai trò nhưng vẫn thấy mình vắng mặt trong chính cuộc đời mình, Hiện thực hóa Khát Vọng sẽ giúp bạn nhận ra điều gì bên trong đang chờ được quay lại.

Khi bạn thôi sống chỉ để đúng, và bắt đầu cho phép mình sống thật, cuộc đời  chỉ cần có bạn ở trong đó một lần nữa.

Các viết cùng chủ đề