Mong muốn của bạn là thật, hay chỉ là phản ứng chống lại điều mình không thích?
Chúng ta thường tin rằng mình biết rất rõ điều mình muốn: Muốn một công việc khác. Muốn một mối quan hệ tốt hơn. Muốn thu nhập cao hơn. Muốn cuộc sống nhẹ nhàng hơn.
Nhưng có một câu hỏi hiếm khi được đặt ra: Điều bạn gọi là “mong muốn” đó thực sự xuất phát từ sự mở rộng bên trong, hay chỉ là phản ứng chống lại điều hiện tại khiến bạn khó chịu?
Hai trạng thái này nhìn bề ngoài rất giống nhau. Cả hai đều khiến bạn nói rằng “mình muốn thay đổi”. Nhưng năng lượng phía sau chúng hoàn toàn khác.
Mong muốn thật sự sinh ra từ sự mở rộng
Theo Abraham-Hicks trong Yêu cầu đúng, nhận đủ, mong muốn là hệ quả tự nhiên của trải nghiệm. Khi bạn sống, bạn va chạm, bạn quan sát, bạn cảm nhận. Và từ đó, một phiên bản mở rộng hơn của bạn được hình thành.
Bạn không cần ép mình phải muốn. Mong muốn tự xuất hiện.
Ví dụ, bạn trải nghiệm một môi trường làm việc thiếu sáng tạo. Từ đó, trong bạn sinh ra mong muốn được tự do hơn, được đóng góp nhiều hơn. Mong muốn này không phải vì bạn ghét nơi cũ, mà vì bạn đã nhận ra mình có thể là nhiều hơn thế.
Mong muốn thật sự luôn mang theo cảm giác sinh khí. Khi nghĩ về nó, bạn có thể chưa biết cách thực hiện, nhưng bạn cảm thấy mở. Có chút háo hức. Có chút thôi thúc nhẹ nhàng.
Đó là dấu hiệu của sự mở rộng.
Phản ứng chống lại thường bắt đầu từ khó chịu
Cũng từ trải nghiệm đó, bạn có thể hình thành một “mong muốn” khác: “Mình chỉ muốn thoát khỏi chỗ này càng nhanh càng tốt.”
Nghe có vẻ giống mong muốn ở trên. Nhưng cảm xúc nền khác hẳn.
Thay vì háo hức, bạn cảm thấy bức bối. Thay vì mở ra, bạn muốn chạy trốn. Thay vì hướng về điều mình yêu thích, bạn tập trung vào điều mình ghét bỏ.
Theo Abraham-Hicks, khi mong muốn xuất phát từ sự chống đối, rung động bạn phát ra vẫn đang xoay quanh điều bạn không thích. Bạn không thật sự hướng về cái mới, mà chỉ đang cố đẩy cái cũ ra xa.
Và khi năng lượng vẫn gắn với sự khó chịu, hiện thực bạn thu hút thường chỉ là phiên bản khác của cùng một vấn đề.

Vì sao chúng ta dễ nhầm lẫn?
Bởi vì cả hai đều khiến ta muốn thay đổi hoàn cảnh.
Nhưng mong muốn thật sự có trọng tâm ở điều bạn muốn trải nghiệm. Phản ứng chống lại có trọng tâm ở điều bạn không muốn lặp lại.
Sự khác biệt này rất tinh tế.
Ví dụ, bạn nói: “Mình muốn một mối quan hệ khác.”
- Nếu bên trong bạn là: “Mình không chịu nổi kiểu người như thế này nữa,” thì trọng tâm vẫn nằm ở sự bực bội.
- Nếu bên trong bạn là: “Mình khao khát một sự kết nối sâu sắc, nơi mình được là chính mình,” thì năng lượng đã chuyển hướng.
Một bên là đẩy ra. Một bên là mở tới.
Mong muốn thật sự không cần căng thẳng
Trong Hiện thực hóa Khát vọng, Abraham-Hicks nhấn mạnh rằng khi bạn đồng bộ với mong muốn thật sự của mình, bạn không cần ép buộc. Bạn có thể chưa thấy kết quả ngay, nhưng bạn không bị căng thẳng khi nghĩ về nó.
Ngược lại, khi mong muốn chỉ là phản ứng chống lại, bạn thường cảm thấy sốt ruột. Bạn muốn thay đổi càng nhanh càng tốt. Bạn sợ tiếp tục ở lại hiện tại thêm một ngày nào nữa.
Căng thẳng là dấu hiệu có sự chống đối.
Mong muốn thật sự có thể mạnh mẽ, nhưng nó không đi kèm cảm giác nghẹt thở.

Cách nhận diện mong muốn của mình
Bạn có thể tự hỏi một cách rất thành thật:
- Khi nghĩ về điều mình muốn, mình có cảm thấy mở rộng hay co lại?
- Mình đang hướng tới điều gì, hay chỉ đang cố tránh điều gì?
- Nếu hoàn cảnh hiện tại không còn làm mình khó chịu nữa, mình có vẫn muốn điều này không?
Câu hỏi cuối cùng rất quan trọng – Nếu mong muốn của bạn chỉ tồn tại vì hoàn cảnh hiện tại đang gây áp lực, rất có thể đó là phản ứng chống lại. Nếu ngay cả khi mọi thứ ổn, bạn vẫn cảm thấy một sự thôi thúc tiến về phía trước, đó mới là mong muốn thật sự.
Chuyển từ chống đối sang chủ đích
Theo Sức mạnh kỳ diệu của Ý định có chủ đích, thay vì cố thay đổi hoàn cảnh ngay lập tức, bạn có thể bắt đầu bằng việc điều chỉnh trọng tâm.
Đừng chỉ nói “mình không muốn điều này nữa.” Hãy thử hỏi: “Mình thật sự muốn trải nghiệm điều gì thay thế?”
Khi trọng tâm chuyển từ né tránh sang kiến tạo, rung động cũng thay đổi. Và khi rung động thay đổi, hiện thực bắt đầu phản hồi khác đi.
Lời kết
Không phải mọi mong muốn đều sinh ra từ sự mở rộng. Có những “mong muốn” chỉ là tiếng nói của sự mệt mỏi và chống đối.
Nhưng bạn không cần phán xét mình vì điều đó. Phản ứng chống lại cũng là một phần của quá trình nhận ra mình muốn gì hơn.
Điều quan trọng là bạn đủ tỉnh táo để nhận diện: mình đang chạy trốn điều cũ, hay đang thật sự bước về phía điều mới?
Khi mong muốn của bạn xuất phát từ sự mở rộng, bạn không chỉ tìm kiếm một hoàn cảnh khác. Bạn đang tiến gần hơn tới phiên bản mở rộng của chính mình.
Và đó mới là sự thay đổi bền vững.
