Sự an toàn kéo dài có thể khiến bạn lệch nhịp như thế nào?
An toàn không phải là điều xấu.
Sau những biến động, sau những lần vấp ngã, sau những giai đoạn cảm xúc lên xuống quá mạnh, con người ta tự nhiên tìm đến sự ổn định. Một công việc đều đặn. Một mối quan hệ không quá kịch tính. Một nhịp sống có thể đoán trước.
An toàn giúp hệ thần kinh nghỉ ngơi. Giúp tâm trí bớt căng thẳng. Giúp bạn cảm thấy mình đang kiểm soát được cuộc sống.
Nhưng điều ít được nói đến là: khi sự an toàn kéo dài quá lâu, nó có thể khiến bạn lệch hướng một cách rất tinh tế.
An toàn có thể làm mờ đi mong muốn ban đầu
Theo Abraham-Hicks trong Yêu cầu đúng, nhận đủ, mỗi trải nghiệm bạn có đều sinh ra một mong muốn mở rộng hơn. Sự sống luôn vận động theo hướng tăng trưởng.
Nhưng khi bạn ưu tiên an toàn tuyệt đối, bạn bắt đầu điều chỉnh mong muốn của mình sao cho vừa với vùng ổn định đó.
Bạn không còn hỏi: “Mình thật sự muốn gì?”
Bạn bắt đầu hỏi: “Điều gì ít rủi ro nhất?”
Lâu dần, mong muốn ban đầu – thứ từng làm bạn rung động – bị làm nhỏ lại để phù hợp với cấu trúc an toàn bạn đã xây.
Bạn không từ bỏ ước mơ một cách ồn ào. Bạn chỉ giảm âm lượng của nó cho đến khi gần như không nghe thấy nữa.

Khi sự ổn định che đi cảm giác lệch pha
Sự lệch hướng không phải lúc nào cũng đi kèm khủng hoảng. Đôi khi, bạn vẫn sống rất “ổn”. Không biến cố lớn. Không thất bại nghiêm trọng. Không xáo trộn quá mạnh.
Nhưng theo Hiện thực hóa Khát Vọng, khi bạn sống lệch khỏi con người mở rộng bên trong, cảm xúc sẽ dần trở nên phẳng. Ít sinh khí hơn. Ít hào hứng hơn.
Vấn đề là: vì mọi thứ vẫn an toàn, bạn dễ nhầm lẫn sự phẳng đó với bình an.
Thực chất, bình an thật sự vẫn có dòng chảy. Còn sự phẳng do thu hẹp mong muốn thường đi kèm cảm giác mơ hồ rằng “có gì đó chưa đúng”, dù bạn không chỉ ra được cụ thể là gì.
An toàn kéo dài làm giảm độ nhạy cảm xúc
Theo Abraham-Hicks, cảm xúc là hệ thống dẫn hướng. Khi bạn cảm thấy hào hứng, đó là dấu hiệu bạn đang gần với mong muốn của mình. Khi bạn cảm thấy nặng nề, đó là dấu hiệu có sự lệch pha.
Nhưng nếu bạn ưu tiên an toàn trong thời gian dài, bạn có xu hướng giảm độ nhạy của mình để tránh dao động. Bạn không để mình quá vui để khỏi thất vọng. Không để mình quá mong để khỏi rủi ro.
Dần dần, la bàn cảm xúc trở nên ít sắc nét hơn.
Bạn không còn nghe rõ tiếng gọi mở rộng. Và khi tín hiệu yếu đi, bạn dễ tiếp tục đi theo quán tính thay vì theo định hướng bên trong.
Lệch hướng không xảy ra trong một ngày
Không ai thức dậy và đột nhiên nhận ra mình đã đi sai hướng suốt nhiều năm. Sự lệch pha thường diễn ra âm thầm.
Bạn chọn phương án an toàn hôm nay.
Ngày mai bạn tiếp tục chọn phương án ít rủi ro hơn.
Một năm sau, bạn nhận ra mình không còn ở gần giấc mơ cũ nữa.
Theo Sức mạnh kỳ diệu của Ý định có chủ đích, điều quan trọng không phải là phải thay đổi ngay lập tức. Điều quan trọng là bạn còn nhận ra sự lệch pha hay không.
Khi bạn còn cảm thấy một chút khó chịu mơ hồ, đó là tín hiệu tốt. Nó cho thấy mong muốn bên trong chưa biến mất.

An toàn hay mở rộng: bạn có thể chọn lại
An toàn không phải kẻ thù. Nhưng nếu nó trở thành ưu tiên tuyệt đối, bạn có thể đánh đổi sự sống động của mình để lấy sự ổn định.
Abraham-Hicks không khuyến khích hành động liều lĩnh. Họ nhấn mạnh sự đồng bộ năng lượng. Bạn không cần phá vỡ cấu trúc an toàn để mở rộng. Bạn chỉ cần bắt đầu cho phép mình nghĩ về điều lớn hơn mà không lập tức bác bỏ nó.
Chỉ cần bạn mở lại cánh cửa của khả năng, dòng năng lượng cũng bắt đầu thay đổi.
Lời kết
Sự an toàn kéo dài có thể khiến bạn lệch hướng không phải vì nó sai, mà vì nó dễ khiến bạn quên mất mình từng muốn gì.
Lệch hướng không phải lúc nào cũng gây đau đớn. Đôi khi nó chỉ làm bạn bớt sống động hơn mỗi ngày một chút.
Câu hỏi không phải là bạn có nên rời bỏ sự an toàn hay không. Câu hỏi là: trong sự an toàn đó, bạn có còn cảm thấy mình đang mở rộng không?
Nếu câu trả lời là chưa, có lẽ điều bạn cần không phải là một cú nhảy lớn, mà là một sự điều chỉnh rất nhỏ – để quay lại gần hơn với con người mà bạn từng biết mình có thể trở thành.
