Sự bào mòn khát vọng diễn ra như thế nào?
Không phải lúc nào khát vọng cũng biến mất vì thất bại. Phần lớn thời gian, nó mòn đi trong im lặng.
Bạn không thức dậy một ngày và nói: “Tôi không còn muốn gì nữa.” Bạn chỉ dần dần ít nhắc đến điều mình muốn, rồi quen với việc không nhắc nữa.
Theo Abraham-Hicks, khát vọng không bị đánh mất trong những cú ngã lớn. Nó thường bị bào mòn bởi những lựa chọn rất hợp lý, rất đúng đắn, rất trưởng thành.
Khát vọng không biến mất, nó bị đặt xuống quá nhiều lần
Khát vọng thật thường xuất hiện rất sớm. Trước khi bạn kịp cân nhắc nó có khả thi không. Trước khi bạn hỏi: “Người khác sẽ nghĩ gì?”
Nhưng rồi, theo thời gian, bạn học cách đặt nó xuống để ưu tiên sự an toàn, để làm tròn vai trò, để không làm ai thất vọng, để cuộc sống “ổn định” hơn,…
Mỗi lần đặt xuống, nó không bao giờ phản kháng. Và vì không có biến cố rõ ràng, bạn không nhận ra mình vừa đi xa thêm một đoạn khỏi điều từng khiến mình sống động.
Sự bào mòn diễn ra trong những ngày rất bình thường
Một trong những điều Abraham-Hicks nhấn mạnh là: Sự lệch nhịp năng lượng hiếm khi xảy ra trong khoảnh khắc kịch tính. Nó diễn ra trong nhịp sống đều đặn.
Bạn làm những việc cần làm. Bạn giải quyết vấn đề. Bạn thích nghi rất tốt. Và chính khả năng thích nghi ấy khiến khát vọng không còn được ưu tiên, vì nó không cấp bách.

Khi “ổn” trở thành cái giá phải trả
Rất nhiều người không cảm thấy bất hạnh, họ chỉ cảm thấy… thiếu sinh khí.
Theo Hiện thực hóa Khát Vọng, khi bạn sống lệch khỏi hướng khát vọng trong thời gian dài, năng lượng của bạn bắt đầu tự triệt tiêu:
-
Bạn không còn hứng thú, dù mọi thứ vẫn hợp lý.
-
Bạn khó cảm nhận niềm vui sâu, dù không có chuyện gì tệ.
-
Bạn làm đúng, nhưng không còn thấy mình ở trong đó.
Đây chính là sự bào mòn.
So sánh là một trong những tác nhân mài mòn mạnh nhất
Khi bạn bắt đầu đo khát vọng của mình bằng: độ hợp lý, độ được công nhận, độ an toàn, độ “nên làm”,… bạn đang vô tình đưa nó ra khỏi không gian tự nhiên của nó.
Theo Abraham-Hicks, mỗi lần bạn nghi ngờ khát vọng vì nó không giống người khác, rung động của bạn lại lệch thêm một chút khỏi con đường riêng.
Vì sao càng trưởng thành, khát vọng càng im lặng?
Vì bạn đã học cách làm dịu nó để cuộc sống dễ quản lý hơn.
Bạn học cách: không kỳ vọng nhiều, không mong quá xa, không để mình thất vọng,…
Nhưng khi mong muốn bị kìm lại đủ lâu, nó sẽ ngừng lên tiếng. Và bạn sẽ dần quen với sự im lặng đó, cho đến khi nhận ra mình không còn cảm giác được dẫn dắt từ bên trong.

Khát vọng không đòi hỏi bạn phải hành động ngay
Một hiểu lầm lớn là: Nếu thừa nhận khát vọng, bạn sẽ phải thay đổi tất cả.
Abraham-Hicks không nhìn nó như một mệnh lệnh. Họ nhìn nó như tín hiệu định hướng.
Khát vọng chỉ cần bạn: không phủ nhận nó, không hạ thấp nó, không buộc nó phải hợp lý ngay lập tức.
Chỉ cần bạn cho phép mình cảm nhận: “Điều này có ý nghĩa với mình.” Ngay khoảnh khắc đó, sự bào mòn bắt đầu dừng lại.
Sự hồi phục không đến từ hành động lớn, mà từ sự cho phép
Bạn không cần quay đầu gấp. Bạn không cần phá vỡ cuộc sống hiện tại, mà chỉ cần cho phép khát vọng được tồn tại lại trong ý thức của bạn.
Theo Yêu cầu đúng, nhận đủ, khi bạn ngừng kháng cự điều mình thật sự muốn, dòng chảy năng lượng tự nhiên sẽ quay lại.
Lời kết
Sự bào mòn khát vọng không xảy ra vì bạn sai. Nó xảy ra vì bạn quá giỏi thích nghi. Nhưng điều gì đã từng khiến bạn sống động, sẽ không biến mất chỉ vì bạn tạm rời xa nó.
Nếu bạn đang sống một cuộc đời đủ ổn nhưng thiếu cảm giác “đúng”, Hiện thực hóa Khát Vọng có thể giúp bạn nhận ra: Khát vọng của bạn đã bị bào mòn như thế nào, và làm sao để bắt đầu lắng nghe nó trở lại.
