Trạng thái “không mong cầu” có thật sự là cao tần?
Trong hành trình phát triển bản thân, nhiều người dần tin rằng “không mong cầu” là một trạng thái cao. Không kỳ vọng. Không đòi hỏi. Không bám chấp. Chỉ đơn giản là để mọi thứ diễn ra.
Thoạt nghe, điều này có vẻ rất bình an. Rất trưởng thành. Rất “cao tần”.
Nhưng theo Abraham-Hicks, câu hỏi không nằm ở việc bạn có mong cầu hay không. Câu hỏi nằm ở rung động thật sự bên dưới trạng thái đó.
Bạn không mong cầu vì bạn đã đủ đầy?
Hay bạn không mong cầu vì bạn không còn tin điều tốt hơn là khả thi?
Hai trạng thái này nhìn bề ngoài giống nhau. Nhưng năng lượng bên trong hoàn toàn khác.
Mong muốn là bản chất của sự sống
Theo Yêu cầu đúng, nhận đủ, mong muốn không phải là dấu hiệu của thiếu thốn. Mong muốn là hệ quả tự nhiên của trải nghiệm. Mỗi khi bạn sống, bạn tự động mở rộng. Và mỗi sự mở rộng lại sinh ra một mong muốn mới.
Vì vậy, “không còn mong muốn gì” thực chất không phải là trạng thái tự nhiên. Nếu bạn còn sống, bạn còn mong muốn — dù tinh tế đến đâu.
Ngay cả mong muốn được bình an cũng là một mong muốn.
Vậy nên, nếu bạn nói mình không mong cầu, rất có thể bạn chỉ đang nén hoặc thu hẹp mong muốn, chứ không phải đã vượt qua nó.
Không mong cầu vì đủ đầy khác với không mong cầu vì mệt mỏi
Có một dạng “không mong cầu” xuất phát từ sự hài hòa. Bạn vẫn có mong muốn, nhưng bạn không bám chấp vào cách nó phải xảy ra. Bạn không sốt ruột. Không lo lắng. Không kiểm soát.
Trong trạng thái này, bạn cảm thấy mở. Nhẹ. Tin tưởng. Đây là sự buông lỏng mà Abraham-Hicks gọi là “cho phép”.
Nhưng cũng có một dạng “không mong cầu” khác: bạn không mong vì đã quá mệt. Bạn hạ thấp kỳ vọng để tránh thất vọng. Bạn tự nhủ “thôi vậy cũng được” vì không còn năng lượng để hy vọng thêm.
Trạng thái này không phải cao tần. Nó là sự thu hẹp rung động để bảo vệ bản thân.

Cao tần không phải là tắt mong muốn
Theo Hiện thực hóa Khát Vọng, rung động cao không phải là không còn ham muốn. Rung động cao là khi bạn hòa hợp với mong muốn của mình mà không chống đối.
Bạn có thể rất khao khát một điều gì đó, nhưng vẫn bình an trong hiện tại. Bạn có thể mong mở rộng hơn nữa, nhưng không cảm thấy thiếu thốn.
Sự khác biệt nằm ở cảm xúc nền.
Nếu bạn “không mong cầu” nhưng bên trong có cảm giác trống, phẳng, hoặc cam chịu, đó không phải là cao tần.
Nếu bạn “không mong cầu” vì bạn tin tưởng rằng điều gì đến cũng tốt đẹp, và bạn vẫn cảm thấy sinh khí, đó mới là cao tần.
Dấu hiệu để tự nhận diện
Bạn có thể tự hỏi rất nhẹ:
– Khi mình nói “không mong cầu”, mình có còn cảm thấy tò mò về cuộc sống không?
– Mình có còn cảm giác mở ra trước những khả năng mới không?
– Hay mình chỉ đang giữ mọi thứ ở mức an toàn, đừng thêm gì nữa?
Abraham-Hicks nhấn mạnh rằng cảm xúc là la bàn. Nếu trạng thái “không mong cầu” của bạn đi kèm với sự nhẹ nhõm, tin tưởng và kết nối, đó là sự cho phép. Nếu nó đi kèm với sự thu hẹp và tắt bớt sinh khí, đó là sự tự giới hạn.

Sự cho phép mới là điều cần hướng tới
Thay vì cố đạt đến trạng thái “không mong cầu”, có lẽ điều đáng quan tâm hơn là trạng thái cho phép.
Cho phép mình có mong muốn.
Cho phép mình mở rộng.
Cho phép mình tin rằng điều tốt đẹp có thể đến mà không cần ép buộc.
Theo Sức mạnh kỳ diệu của Ý định có chủ đích, khi bạn đồng bộ với mong muốn bên trong mà không chống đối, bạn tự nhiên ở tần số cao. Bạn không cần chứng minh điều đó bằng việc dập tắt ham muốn.
Lời kết
Trạng thái “không mong cầu” không tự động là cao tần. Nó có thể là biểu hiện của sự đủ đầy. Nhưng cũng có thể là biểu hiện của sự thu hẹp.
Mong muốn không phải thứ cần vượt qua. Nó là dòng mở rộng tự nhiên của sự sống.
Điều quan trọng không phải là bạn có mong hay không. Mà là khi bạn mong, bạn có chống lại hiện tại không. Và khi bạn không mong, bạn có còn cảm thấy mình đang mở rộng không.
Cao tần không nằm ở việc tắt đi mong muốn. Nó nằm ở việc bạn hòa hợp với nó – nhẹ nhàng, không bám chấp, nhưng vẫn đầy sinh khí.
