Ý định ban đầu của bạn đã biến mất ở đâu trong nhịp sống hàng ngày?
Hầu như ai trong chúng ta cũng từng bắt đầu một điều gì đó với một ý định rất rõ. Chọn một công việc vì muốn học hỏi và phát triển. Bắt đầu một mối quan hệ vì tin vào sự đồng hành. Theo đuổi một con đường vì cảm thấy mình được gọi tên. Ý định ban đầu thường rất trong. Không phức tạp. Không quá tính toán. Chỉ đơn giản là một cảm giác rất thật: mình muốn sống theo hướng này.
Nhưng rồi nhịp sống dần trở nên dày hơn. Trách nhiệm nhiều hơn. Những việc “cần làm” bắt đầu chiếm hết khoảng trống của những điều “muốn làm”. Bạn vẫn tiếp tục. Vẫn nỗ lực. Vẫn hoàn thành vai trò của mình. Chỉ có một điều thay đổi rất khẽ: bạn không còn nhớ rõ vì sao mình bắt đầu.
Ý định ban đầu hiếm khi biến mất trong một biến cố lớn. Nó không bị đánh rơi trong một quyết định sai lầm rõ ràng. Nó mờ dần trong những ngày rất bình thường. Khi công việc lặp lại đủ lâu. Khi lịch trình kín đủ đầy. Khi bạn quá quen với việc giải quyết vấn đề mà không còn dừng lại để hỏi mình đang đi về đâu.

Ý định không biến mất – nó chỉ không còn được nhắc lại
Theo Abraham-Hicks trong Sức mạnh kỳ diệu của Ý định có chủ đích, ý định không phải là một lời tuyên bố đặt ra một lần rồi để đó. Ý định là trạng thái bạn liên tục điều chỉnh hướng đi dựa trên cảm nhận bên trong. Nhưng phần lớn chúng ta chỉ đặt ý định ở điểm xuất phát, rồi để cuộc sống tự vận hành theo quán tính. Khi việc làm thay thế cho sự lựa chọn, ý định bắt đầu lùi về phía sau. Bạn không sống sai. Bạn chỉ sống theo phản xạ nhiều hơn là theo hướng đã chọn.
Có một khác biệt rất tinh tế giữa sống đúng vai và sống đúng hướng. Đúng vai nghĩa là bạn làm tròn trách nhiệm, đáp ứng kỳ vọng, giữ mọi thứ vận hành ổn định. Đúng hướng nghĩa là bạn vẫn cảm thấy mình đang tiến về phía điều có ý nghĩa với mình. Bạn có thể rất thành công trong vai trò hiện tại, rất được công nhận, rất đáng tin cậy. Nhưng nếu không còn cảm giác được dẫn dắt từ bên trong, có thể ý định ban đầu đã bị che phủ bởi nhịp sống quen thuộc.
Điều đáng nói là sự lệch hướng này không gây khủng hoảng ngay lập tức. Theo Abraham-Hicks, khi bạn sống lệch khỏi ý định sâu bên trong, năng lượng không sụp đổ. Nó chỉ dần mất đi sự sống động. Bạn không bất hạnh, chỉ là không còn thật sự hào hứng. Bạn không bế tắc, chỉ là không còn cảm giác đang mở ra. Mọi thứ vẫn ổn, nhưng không còn cảm giác chuyển động.
Nhịp sống đều đặn là nơi ý định dễ mờ nhất
Nhịp sống đều đặn chính là nơi ý định dễ tan vào nền nhất. Không phải trong biến động lớn, mà trong sự lặp lại quen thuộc. Bạn quen với việc hoàn thành trách nhiệm. Quen với việc ưu tiên những điều cấp bách. Quen với việc không đặt lại câu hỏi vì mọi thứ đang “chạy được”. Và khi không còn đặt câu hỏi, bạn không còn phát tín hiệu mới. Luật Hấp Dẫn, như cách Abraham-Hicks diễn giải trong Yêu cầu đúng, nhận đủ, luôn phản hồi đúng với trạng thái bạn đang duy trì. Nếu bạn duy trì trạng thái vận hành theo quán tính, hiện thực sẽ tiếp tục cung cấp những trải nghiệm phù hợp với quán tính ấy. Không xấu hơn, nhưng cũng không mở rộng hơn.

Quay lại ý định không phải là thay đổi tất cả
Nhiều người ngại nhìn lại ý định ban đầu vì sợ rằng điều đó sẽ buộc họ phải thay đổi lớn. Sợ rằng nếu thừa nhận mình đang lệch hướng, họ sẽ phải phá vỡ sự ổn định hiện tại. Nhưng quay lại ý định không đồng nghĩa với việc phải rời bỏ tất cả. Đôi khi, đó chỉ là sự điều chỉnh bên trong. Vẫn làm công việc cũ, nhưng với một nhận thức rõ ràng hơn về lý do mình ở đó. Vẫn ở trong vai trò quen thuộc, nhưng không còn để nó che phủ hoàn toàn mong muốn sâu hơn.
Theo Hiện thực hóa Khát Vọng, sự dịch chuyển thật sự bắt đầu từ rung động, không phải từ hành động vội vàng. Khi bạn nhớ lại vì sao mình bắt đầu, năng lượng thay đổi trước khi hoàn cảnh thay đổi. Khi bạn cho phép mình thành thật về điều từng có ý nghĩa, bạn mở lại dòng dẫn hướng bên trong. Và khi dòng dẫn hướng được nối lại, cuộc sống sẽ dần điều chỉnh theo hướng phù hợp hơn với con người thật của bạn.
Câu hỏi nhỏ để bắt đầu
Ý định ban đầu của bạn không biến mất. Nó chỉ bị che lấp bởi nhịp sống quen thuộc và những ưu tiên thứ cấp. Chỉ cần một khoảnh khắc dừng lại để hỏi mình đã bắt đầu vì điều gì, bạn đã bắt đầu quay về. Bạn không cần tạo ra biến động lớn. Chỉ cần sự trung thực đủ nhẹ để nhớ lại hướng mình từng chọn.
Khi ý định được gọi tên trở lại, cuộc sống không cần rung lắc mạnh để thay đổi. Nhưng nó sẽ bắt đầu có hướng. Và đôi khi, chỉ cần cảm giác có hướng thôi, bạn đã không còn sống theo quán tính nữa.
