Bạn có đang dùng “biết ơn” để trì hoãn sự mở rộng?
Biết ơn luôn được xem là một trong những trạng thái rung động cao: Biết ơn những gì mình đang có, những bài học đã qua, và cả những điều chưa trọn vẹn vì chúng giúp mình trưởng thành hơn.
Và quả thật, khi bạn thực sự biết ơn, năng lượng của bạn dịu lại. Tâm trí bớt chống đối. Hiện tại trở nên dễ thở hơn.
Nhưng có một câu hỏi cần trả lời rằng: Liệu có khi nào bạn đang dùng nó như một cách để không phải mở rộng thêm nữa?
Biết ơn thật sự không làm bạn thu nhỏ lại
Theo Abraham-Hicks trong Yêu cầu đúng, nhận đủ, sự sống vốn có xu hướng mở rộng. Mỗi trải nghiệm đều sinh ra một mong muốn mới. Và mong muốn đó không phủ định những gì bạn đang có – nó chỉ phản ánh phiên bản mở rộng hơn của bạn.
Biết ơn thật sự không triệt tiêu mong muốn. Ngược lại, nó làm nền cho mong muốn phát triển một cách nhẹ nhàng hơn.
Bạn có thể vừa trân trọng công việc hiện tại, vừa khao khát một vai trò phù hợp hơn.
Bạn có thể vừa trân trọng mối quan hệ mình đang có, vừa mong một sự kết nối sâu sắc hơn.
Biết ơn không đồng nghĩa với dừng lại. Nó chỉ giúp bạn không xuất phát từ sự thiếu thốn.
Khi “thôi vậy cũng được” không phải là bình an
Có một dạng biết ơn khác – tinh tế hơn, khó nhận ra hơn.
Đó là khi bạn nói với mình:
- “Thôi vậy cũng được.”
- “Ít ra mình vẫn còn…”
- “Có nhiều người còn khó khăn hơn.”
Những câu nói này không sai. Nhưng nếu bên dưới là cảm giác nén lại mong muốn thật sự, thì đó không còn là biết ơn thuần khiết. Đó là sự điều chỉnh kỳ vọng để tránh thất vọng.
Theo Hiện thực hóa Khát vọng, khi bạn thu nhỏ mong muốn của mình để phù hợp với sự an toàn, bạn tạo ra một dạng rung động phẳng. Không quá khó chịu. Nhưng cũng không thật sự sống động.
Bạn không còn khổ sở. Nhưng bạn cũng không còn cảm thấy mình đang mở rộng.

Vì sao chúng ta làm điều này?
Mở rộng luôn đi kèm với bất định. Mong muốn lớn hơn đồng nghĩa với khả năng phải thay đổi. Và thay đổi thường kéo theo rủi ro.
Biết ơn, trong trường hợp này, trở thành một điểm neo an toàn. Bạn giữ mình ở mức vừa đủ để không phải bước ra khỏi vùng quen thuộc.
Abraham-Hicks không khuyến khích bạn hành động vội vàng. Nhưng họ nhấn mạnh rằng mong muốn là tín hiệu của sự sống. Khi bạn liên tục xoa dịu nó bằng lý trí và so sánh, bạn đang làm mờ đi hệ thống dẫn hướng bên trong mình.
Phân biệt giữa biết ơn và trì hoãn
Một cách nhận diện đơn giản là quan sát cảm xúc khi bạn nghĩ về điều mình “đã đủ”.
- Nếu bạn cảm thấy nhẹ, mở và vẫn còn tò mò về những khả năng phía trước – đó là biết ơn thật sự.
- Nếu bạn cảm thấy phẳng, khép lại và tự thuyết phục mình không cần thêm gì nữa – có thể bạn đang trì hoãn sự mở rộng.
Theo Sức mạnh kỳ diệu của Ý định có chủ đích, sự đồng bộ năng lượng không đến từ việc phủ nhận mong muốn, mà từ việc cho phép nó tồn tại mà không chống đối.
Bạn không cần rời bỏ hiện tại để mong điều tốt hơn. Bạn chỉ cần thừa nhận rằng mong muốn đó vẫn ở đó.

Mở rộng không phủ định biết ơn
Một trong những hiểu lầm phổ biến là: Nếu mình mong nhiều hơn, nghĩa là mình không biết đủ.
Nhưng mong muốn không xuất phát từ thiếu thốn. Nó xuất phát từ sự tiến hóa tự nhiên của nhận thức.
- Bạn có thể biết ơn căn nhà hiện tại, và vẫn muốn một không gian rộng hơn.
- Bạn có thể biết ơn mức thu nhập hiện tại, và vẫn muốn tự do tài chính hơn.
Biết ơn làm nền. Mong muốn mở rộng xây tiếp trên nền đó.
Khi hai trạng thái này cùng tồn tại, bạn không cảm thấy mâu thuẫn. Bạn cảm thấy hài hòa.
Lời kết
Biết ơn là một rung động cao khi nó giúp bạn ngừng chống đối hiện tại. Nhưng nếu nó trở thành cái cớ để bạn không lắng nghe mong muốn bên trong, nó có thể vô tình làm bạn chậm lại.
Sự mở rộng không đòi hỏi bạn phải bất mãn với những gì đang có. Nó chỉ mời bạn trung thực với điều mình đang trở thành.
Có lẽ câu hỏi không phải là: “Mình đã đủ biết ơn chưa?” – mà là: “Trong sự biết ơn đó, mình có còn cho phép mình mở rộng không?”
Khi bạn vừa biết ơn vừa cho phép mong muốn tồn tại, bạn không cần chọn giữa đủ đầy và phát triển. Bạn có thể sống trong cả hai – cùng lúc.
